Thursday, December 24, 2009

Friday, December 18, 2009

Tiền!!!


Tiền là căn nguyên của mọi vấn đề trong xã hội. Có những đồng tiền rất bẩn vì có được nó, người ta đã làm đủ mọi chuyện xấu xa, không tốt đẹp. Ngược lại, có những đồng tiền sạch được kiếm bằng mồ hôi và cả nước mắt. Ở cái thời này tiền sạch thì ít mà tiền bẩn thì nhiều. Kiếm được đồng tiền, ít thì cũng chẳng phải mà nhiều thì càng không phải. Ngoảnh đi ngoảng lại, hôm trước hôm sau chả biết nó đi đâu hết. Có những lúc cảm thấy ghê sợ đồng tiền, có những lúc lại thấy sao mà khao khát có được nó.
Tiền= công sức+ nước mắt+ máu+ mồ hôi+ ý đồ xấu+ sáng tạo+ tội ác+ lao động +.....

Monday, December 7, 2009

Tiếp tục cha chung không ai khóc

Một Thứ trưởng Bộ Tài chính đã nghỉ hưu, chuyển sang làm tổng giám đốc một DN nhà nước, riêng tiền lương đã lên tới 942 triệu đồng/năm. Còn Cty Cổ phần Jetstar (Nhà nước chiếm 70% cổ phần) làm ăn thua lỗ nhưng tổng giám đốc hưởng lương trên 2 tỷ đồng một năm...

Câu chuyện lương của lãnh đạo các doanh nghiệp nhà nước có điều gì bất ổn?

Lương kỷ lục

Năm 2007, ông Trần Văn Tá, Thứ trưởng Bộ Tài chính được nghỉ hưu theo chế độ. Nhưng sau đó, ông lại không được nghỉ hưu mà được giao chức vụ Tổng giám đốc Tổng Cty Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC).

Trong một buổi tiếp nhận phần vốn Nhà nước tại 3 doanh nghiệp thuộc Bộ NN&PTNT năm 2008, Tổng giám đốc SCIC Trần Văn Tá từng phát biểu đại ý, mặc dù đến tuổi nghỉ hưu nhưng ông vẫn chưa được nghỉ mà phải tiếp tục trọng trách được giao là quản lý một doanh nghiệp với mô hình mới với nhiều khó khăn, phức tạp.

Khi đó, có người bình luận, chắc phải tâm huyết lắm ông Tá mới nhận nhiệm vụ khó khăn này. Nhưng qua kết quả kiểm toán vừa qua, nhiều người té ngửa, bởi mức lương mà ông Tá được nhận tới 942 triệu đồng/ năm, cao hơn 10 lần lương của tổng giám đốc, chủ tịch các tập đoàn kinh tế (lương tổng giám đốc tập đoàn chỉ từ 8,5 đến 8,8 x 650.000 đồng, khoảng 6 triệu đồng/tháng).

Vì sao ông Tá lại được trả lương cao như vậy?

Hệ số lương bình quân năm 2007 của SCIC chỉ là 2,82. Thế nhưng năm 2008, với lý do rất cảm tính là “do Tổng công ty tuyển dụng cán bộ có trình độ nghiệp vụ và ngoại ngữ tốt, có kinh nghiệm trong công tác từ 5 - 10 năm, phẩm chất và năng lực phải đảm nhận các công việc khó, phức tạp, đòi hỏi trình độ của chuyên viên bậc cao”, nói tóm lại là do công việc tại SCIC “vất vả, phức tạp” nên doanh nghiệp này xin và được chấp nhận mức hệ số lương bình quân tăng đột biến lên tới 4,25.

Nhưng đến cuối năm 2008, hệ số lương bình quân của đơn vị này chỉ là 2,86 (bằng 50% hệ số kế hoạch).

Không chỉ xây dựng hệ số lương kế hoạch quá cao so với thực tế mà số lao động thực tế của SCIC cũng thấp hơn nhiều so với kế hoạch.

Lao động kế hoạch được HĐQT SCIC phê duyệt để xây dựng đơn giá tiền lương năm 2008 là 180 người. Nhưng số lao động làm việc thực tế chỉ 130 người, bằng 72% kế hoạch.

Do được hệ số lương cấp bậc bình quân cao, số người lao động làm việc thực tế thấp hơn nhiều so với lao động kế hoạch, nên SCIC được duyệt đơn giá tiền lương rất cao.

Đơn giá tiền lương năm 2008 của SCIC được Bộ LĐ-TB&XH duyệt là 10,38 đồng/1.000 đồng doanh thu. Có nghĩa là cứ làm ra 1.000 đồng thì doanh nghiệp này được 10,38 đồng tiền lương.

Theo phương án xây dựng của SCIC thì năm 2008 tổng quỹ lương của doanh nghiệp này là 21,9 tỷ đồng, bao gồm quỹ lương theo đơn giá 20,4 tỷ đồng, quỹ lương của HĐQT và tổng giám đốc hơn 1,47 tỷ đồng.

Điều đáng nói là, đến ngày 12-9-2008, Bộ trưởng Bộ LĐ-TB&XH mới chính thức phê duyệt đơn giá tiền lương.

HĐQT SCIC gồm 7 thành viên do Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh kiêm nhiệm Chủ tịch HĐQT. Phó Chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc là ông Trần Văn Tá.

Các ủy viên HĐQT kiêm nhiệm là Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Hữu Hào, Thứ trưởng Bộ KH&ĐT Cao Viết Sinh, Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Xuân Hà.

Hai thành viên chuyên trách HĐQT là ông Hoàng Nguyên Học- Phó Tổng giám đốc và ông Nguyễn Quốc Huy- Trưởng Ban Kiểm soát.
Đây là thời điểm gần cuối năm 2008, Bộ LĐ-TB&XH hoàn toàn có thể biết được tất cả các chỉ tiêu về hệ số lương cấp bậc thực tế bình quân và số lao động thực tế tại SCIC thấp hơn rất nhiều so với kế hoạch của SCIC, nhưng Bộ này vẫn phê duyệt đơn giá tiền lương như SCIC xây dựng từ đầu năm, không kiểm tra thực tế trước khi phê duyệt.

Do quá tin tưởng vào SCIC nên khi kiểm tra, phê duyệt đơn giá tiền lương, Bộ Tài chính và Bộ LĐ-TB&XH hầu như hoàn toàn dựa vào kế hoạch của SCIC trình.

Một cán bộ, hưởng hai lương

Quỹ tiền lương của HĐQT và Tổng giám đốc SCIC được Bộ LĐ-TB&XH duyệt là hơn 1,473 tỷ đồng, nhưng thực tế năm 2008 SCIC đã trả lương đối với các thành viên HĐQT chuyên trách và tổng giám đốc là trên 2,642 tỷ đồng, không tính các khoản thưởng và thu nhập khác, vượt quỹ lương so với kế hoạch gần 1,169 tỷ đồng.

Khi xây dựng kế hoạch trình Bộ LĐ-TB&XH, SCIC dự tính sẽ trả lương thành viên HĐQT và tổng giám đốc là 40 triệu đồng/tháng. Nhưng thực tế năm 2008, lương của thành viên chuyên trách HĐQT và tổng giám đốc SCIC là 78,5 triệu đồng/tháng (tương đương 942 triệu đồng năm), gấp 1,96 lần so với kế hoạch.
Kiểm toán Nhà nước cho rằng, việc phân phối thu nhập tại SCIC còn bất cập, thu nhập của lãnh đạo cao hơn nhiều lần so với nhân viên, mặc dù lương của nhân viên tại đây cũng cao ngất ngưởng.

Thu nhập bình quân của các trưởng ban là 29 triệu đồng/tháng (tương đương 348 triệu đồng/năm). Thu nhập bình quân của cán bộ nhân viên là 12,4 triệu đồng/tháng (tương đương 148,8 triệu đồng/năm).

Ngoài ra, có những cán bộ tại SCIC còn được hưởng hai lương. Năm 2008, SCIC cử 18 người tham gia HĐQT và Ban kiểm soát tại các doanh nghiệp mà SCIC giữ phần vốn trong đó. Những nhân viên này đã được nhận lương của SCIC để làm nhiệm vụ này.

Tuy nhiên, 11 trong số 18 cán bộ này lại được nhận thêm thù lao từ các doanh nghiệp mà mình làm đại diện của SCIC, với tổng số tiền 949 triệu đồng.

Số tiền thù lao này cũng được sử dụng không giống ai. SCIC có cơ chế phân phối số tiền này là 60% (451 triệu) nộp vào quỹ công đoàn, 40% còn lại (497 triệu) cho người tham gia kiêm nhiệm.

Tuy nhiên, đoàn kiểm toán cho rằng, việc một cá nhân ăn lương của SCIC lại nhận thêm thù lao, phụ cấp của doanh nghiệp mình đại diện phần vốn là không có cơ sở và yêu cầu thu hồi số tiền đã nộp vào quỹ công đoàn của SCIC là 451 triệu đồng.

Với những ưu ái của Bộ Tài chính và Bộ LĐ-TB&XH, SCIC đã được phê duyệt một đơn giá tiền lương quá cao. Đoàn kiểm toán Nhà nước đã xác định giảm quỹ lương của SCIC đã hạch toán vào chi phí năm 2008 là 3,8 tỷ đồng.

Tính toán lại theo đúng quy định nhà nước, Kiểm toán Nhà nước cho rằng, đơn giá tiền lương năm 2008 của SCIC chỉ có 8,26 đồng/1.000 đồng. Như vậy để thấy, hai Bộ Tài chính và LĐ-TB&XH đã trả lương cho lãnh đạo và nhân viên SCIC quá mức mà những cán bộ này đáng được hưởng.
Kiểm toán Nhà nước đề nghị Bộ Tài chính chỉ đạo HĐQT, Ban Tổng giám đốc SCIC kiểm điểm làm rõ trách nhiệm trong việc xây dựng đơn giá tiền lương, quyết toán và phân phối tiền lương.(Còn nữa)

Friday, December 4, 2009

Bất nhân, vô lương tâm: "Hà Nội: Khủng khiếp “mỡ bẩn và ngô chiên”"


(VnMedia) - Ngày 3/11, đoàn công tác liên ngành của Đội 2.2 Phòng Cảnh sát môi trường, phối hợp với Đội QLTT số 17 đã bất ngờ kiểm tra các cơ sở chế biến, thu mua dầu, mỡ “bẩn” tại La Phù, Hoài Đức, Hà Nội phát hiện nhiều sai phạm kinh hoàng về môi trường.

Tại cơ sở chuyên chế biến ngô chiên do ông Nguyễn Văn Hải, trú tại xã La Phù, huyện Hoài Đức, cơ quan chức năng phát hiện một chảo mỡ lớn đang sôi sùng sục, bốc khói đen nghi ngút. Cứ 3 phút lại có một mẻ ngô chiên được vớt ra từ chảo mỡ đen ngòm này, sau đó được sao tẩm qua nhiều loại gia vị như: đường, muối, ớt… Xung quanh xưởng sản xuất có rất nhiều thùng phuy, loại 200 lít cáu cạnh đựng đầy mỡ thải đen ngòm.

Chủ cơ sở không hề có các giấy phép cần thiết. Ông Hải cho biết, số mỡ thải cơ sở ông đang sử dụng để chế biến thực phẩm được mua từ đại lý của ông Ngô Văn Dũng với giá 11.000 đồng/kg. Trung bình, mỗi ngày cơ sở của ông Hải bán tra thị trường từ 100kg - 300kg sản phẩm ngô chiên, mỳ nui, quẩy…



Cũng vào sáng cùng ngày, một tổ công tác khác thuộc phòng PC36 đã tiến hành kiểm tra tại cơ sở thu mua, chế biến dầu mỡ ăn thải loại của gia đình ông Ngô Văn Dũng, tại xóm Mới, xã La Phù. Thời điểm kiểm tra, trong kho mỡ, dầu “bẩn” của ông Dũng có khoảng 60 thùng phuy mỡ đen kịt, toả ra mùi hôi rất khó chịu. Cùng với 4,5 tấn dầu ăn thải; 2,5 tấn dầu thực vật thải loại, chưa kể tới hàng chục bao tải đựng mỡ vụn động vật chưa sơ chế vứt ngổn ngang, tanh nồng rất mất vệ sinh…



Ông Dũng thừa nhận thường thu mua mỡ, dầu ăn “bẩn” của các nhà hàng, quán ăn, khách sạn trên địa bàn Hà Nội với giá khoảng 4.000 đồng/kg. Sau khi thu mua, số mỡ trên được đổ vào bể chứa, lọc cặn qua lớp lưới vải để lấy mỡ trong - mỡ "loại 1". Số mỡ này sẽ được dồn vào chiếc thùng sắt lớn và các thùng phuy, sau đó chiết dần ra can nhựa để bán cho các cơ sở chế biến thực phẩm như cơ sở của ông Nguyễn Văn Hải. Mỡ "loại 2" được bán lại cho các cơ sở khác dùng để chế biến thức ăn gia súc... Toàn bộ nước thải, mỡ thải trong quá trình sản xuất, lọc mỡ đều được thải thẳng ra môi trường.

Cơ quan chức năng đã tiến hành lập biên bản vi phạm về VSATTP, ra quyết định đình chỉ lưu thông đối với các sản phẩm thực phẩm mất vệ sinh tại các cơ sở này

Thursday, December 3, 2009

Cha chung không ai khóc


(VnMedia) - Báo cáo của Kiểm toán nhà nước công bố sáng nay (2/12) đã đưa ra một số kết luận về những sai phạm tại Tổng công ty kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) và kiến nghị thu hồi hàng chục tỷ đồng.

Theo báo cáo của KTNN, SCIC về cơ bản tuân thủ các quy định hiện hành của Nhà nước và quy chế quản lý tài chính của đơn vị này về quản lý tài sản, nguồn vốn. Tuy nhiên, SCIC đã có một số sai phạm cụ thể như: Theo dõi, hạch toán doanh thu chưa chặt chẽ, nhiều trường hợp đã nhận được thông báo chia cổ tức của năm 2006 – 2007 nhưng SCIC chưa hạch toán doanh thu và công nợ; Một số doanh nghiệp đã chuyển tiền cổ tức về tài khoản của SCIC nhưng tổng công ty này không hạch toán vào doanh thu và hạch toán làm giảm công nợ phải thu… Do đó, kiểm toán đã yêu cầu SCIC phải điều chỉnh tăng tổng doanh thu, thu nhập lên 72,6 tỉ đồng.

Trong việc trích lập quỹ lương, SCIC đã không làm đúng đơn giá tiền lương theo thông tư hướng dẫn của Bộ Lao động – thương binh và xã hội. Kiểm toán Nhà nước đã yêu cầu riêng khoản chi phí này, SCIC phải điều chỉnh giảm 3,38 tỷ đồng. Đáng chú ý, việc phân phối tiền lương tại SCIC cũng có nhiều sai phạm. Cụ thể, quỹ tiền lương của lãnh đạo Tổng công ty được duyệt là 1.473 tỷ đồng nhưng thực tế trong năm 2008, đơn vị này đã chi trả 2.642 tỷ đồng, vượt quỹ lương được duyệt là 1.168 tỷ đồng.

SCIC còn có sai phạm trong việc nộp thuế. Cụ thể là sai phạm trong việc chưa kê khai và nộp kịp thời, đủ thuế thu nhập cá nhân. Cho đến tháng 5/2009, quá thời hạn kê khai, quyết toán thuế gần hai tháng nhưng SCIC mới có báo cáo kê khai, quyết toán thuế thu nhập cá nhân của năm 2008. Số thuế thu nhập cá nhân mà SCIC bị Kiểm toán Nhà nước buộc tăng thêm là 900 triệu đồng.

Về thuế thu nhập doanh nghiệp, năm 2008, SCIC chưa kê khai nộp thuế thu nhập doanh nghiệp của hoạt động chuyển nhượng (thoái vốn đầu tư) theo quy định. Số thuế thu nhập doanh nghiệp mà SCIC bị buộc phải nộp lên tới 22,5 tỉ đồng.

Đáng chú ý nhất, trong quá trình kiểm toán tại 3 doanh nghiệp có vốn đầu tư của SCIC là Tổng công ty Cổ phần Bảo Minh, CTCP Sữa Việt Nam (Vinamilk) và Công ty Cổ phần hàng không Jetstar Pacific Airlines cho thấy, quản lý vốn Nhà nước tại các đơn vị này cũng bộc lộ nhiều hạn chế. Cụ thể, Công ty Jetstar Pacific Airlines đã lỗ hơn 546 tỷ đồng trong năm 2008, nếu tính cả lỗ lũy kế đến hết năm 2008 là 1.137 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu cũng âm 121 tỷ đồng. Đối với Công ty Bảo Minh, SCIC cũng chưa xử lý dứt điểm 10,2 triệu USD từ việc chuyển nhượng Công ty liên doanh Bảo Minh CMG.

Kiểm toán Nhà nước đã ra kiến nghị yêu cầu SCIC thực hiện nộp ngân sách đầy đủ các khoản còn thiếu nêu trên.

Wednesday, December 2, 2009

Khắc phục lỗi PageLoad Exception trong DNN do BrowserSupportsFunctionality

Trong DNN khi xem Envent View có thể thấy các lỗi PageLoadException được ghi nhận rất nhiều. Nếu để ý ta sẽ thấy UserAgent thường là các robot của SearchEngine hoặc các Agent khá lạ. Khi DNN không xác định được các UserAgent này sẽ throw 1 exception. Lúc này có 2 cách khắc phục
  • Sử dụng giải pháp của Chris Cant tại địa chỉ http://chriscant.phdcc.com/2009/06/dnn-event-viewer-spider-errors.html. Download mã nguồn và đưa vào thư mục App_Browser của DNN
  • Mở Solution DNN, thực hiện Try.. Catch trong hàm BrowserSupportsFunctionality ở Project Webultility, file ClientAPI.
Chúc thành công!

Tuesday, December 1, 2009

Tâm sự phố Hà Nội mùng 1 Tết


Có lẽ đối với tôi ngày nhàn nhã nhất trong 1 năm làm việc quần quật là ngày mùng 1 Tết. Ngày mùng 1 Tết những người ra thành phố lao động kiếm sống, những nam thanh nữ tú, những anh chị sinh viên lúc này đều rời khỏi thành phố của tôi để trở về quê của họ. Lúc này tôi có thời gian để ngồi ngẫm lại những công việc mà 1 năm qua tôi đã thực hiện.


Trong năm vừa qua tôi đã bị cắt gọt tổng cộng 4 lần, lần thứ nhất khi 1 công ty viễn thông nọ họ cắt tôi ra, kéo cáp trong các bể mà họ đã thực hiện xây từ trước phục vụ cho việc phát triển hạ tầng viễn thông của họ. Lần thứ 2, từng bạn gạch lát, bạn vỉa ba toa bị đào lên và thay vào đó là các bạn gạch lát, vỉa ba toa y như cũ, tôi tự hỏi mình không hiểu họ làm thế để làm gì nhỉ? Sau tôi mới nghe được các cụ già đi tập thể dục bàn tán là để giải ngân cho cái nguồn vốn tôn tạo vỉa hè lòng đường chào mừng kỉ niệm 1000 năm thành phố của tôi. Lần thứ 3 chỉ cách lần thứ 2 độ hơn 1 tháng, họ lại đào tôi lên chôn đường ống nước. Vết thương cũ chưa lành, thân thể tôi lại sứt sẹo, chắp vá. Chả thế mà không ít các cụ già mắt mờ chân chậm bị trượt ngã trên những cái viết thương mà họ đã vô thức để lại trên thân thể tôi.

Ô nhiễm, tôi không thể chịu được. Tôi sinh ra là phục vụ cho việc đi lại, nhưng giờ đây tôi phải gánh thêm trách nhiệm là nơi chứa rác thải sinh họat, rác thải vật liệu xây dựng. Có những đêm tôi phải oằn mình chịu đựng hàng tấn đất đá, cát sỏi họ đổ lên tôi trong đêm. Ngay đêm qua đây, cái đêm giao thừa kết thúc 1 năm cũ, chuyển giao sang 1 năm mới, thân thể tôi bị người ta đổ lên 1 lượng rác thải kỉ lục, nhất là những khu vực tụ tập đông người như khu vực Hồ Hòan Kiếm, khu vực Hàng Ngang Hàng Đào. Ai tiện tay cứ vứt, quen tay cứ đổ rồi các cô chú công nhân vệ sinh môi trường lại nai lưng ra dọn dẹp. Nhiều lúc tôi ước có những cơn mưa nhỏ, nhỏ thôi đủ để cuốn đi những thứ rác rưởi này ra khỏi cái thành phố được xếp hạng là sạch nhất của đất nước cho đỡ tủi hổ.



Khi làm mới tôi, tại các ngã tư họ sơn lên tôi những vạch dừng đèn xanh đèn đỏ, vạch dành cho người đi bộ và vạch phân làn giao thông. Nhưng lạ quá, hình như mọi người đều không chú ý đến các bạn vạch được sơn lên tôi. Bất cứ chỗ nào có khoảng trống là họ lại đưa phương tiện vào bất chấp nó chiếm đến hết phần đường ngược chiều. Buồn thay những buổi chiều tắc đường tôi phải phục vụ 100m di chuyển trong vòng 2 tiếng đồng hồ. Mệt rã rời!

Xin hãy để tôi là 1 con đường đúng nghĩa. Một con đường sạch đẹp, có quy hoạch và không tắc đường bạn nhé!

Đọc và suy ngẫm "Bài học từ Dubai World" (nguồn BBCVietnamese)

Ánh sáng trên sa mạc từ khách sạn Atlantis ở Dubai

Với nhiều người Việt Nam, phi cảng Dubai là điểm dừng chân sau chặng bay dài về thăm quê nhà, là nơi mua sắm hàng miễn thuế thả phanh và rảo bộ hoa cả mắt giữa những quầy hàng hào nhoáng.

Ngoài các ngoại kiều Âu Mỹ đến đóng vai trò quản lý, chuyên gia tài chính, kỹ thuật, đây còn là nơi công nhân Pakistan, Sri Lanka, Trung Quốc và cả Việt Nam đổ mồ hôi góp phần tạo ra một thế giới xa hoa giữa sa mạc.

Nhưng nay cú mắc nợ 60 tỷ đôla của Dubai World, một vụ Lehman Brothers của Trung Đông đang đặt câu hỏi về mô hình tăng trưởng chóng mặt nhờ các dự án vay tiền từ các quỹ đầu tư và dựa vào bảo đảm của chính quyền.

Nhân vụ Dubai World, báo chí quốc tế cũng cảnh báo cả các trường hợp "vay nhiều gây quan ngại", từ Mexico đến cả Việt Nam.

Mộng trên cát vàng?

Vậy phép lạ trên sa mạc Dubai là gì mà nay bị cho là 'lâu đài trên cát' và bài học của Dubai World có gì đáng nói?

Trước hết, theo Christopher Davidson từ Đại học Durham, nguyên nhân trực tiếp của cú choáng tuần qua là việc chính quyền Dubai, một tiểu vương quốc Hồi giáo không có dầu mỏ, mất đi khả năng chi trả cho những khoản nợ khổng lồ mà tập đoàn Dubai World do nhà nước nắm, gây ra.

Là một trong số các quốc gia thuộc Các tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), một liên bang ra đời sau khi người Anh rút đi năm 1971, Dubai không có mỏ dầu nhưng lại nắm một thương cảng truyền thống có tiếng.

Đang có những lo ngại về một số nền kinh tế mới lên như Mexico, Việt Nam và cả Latvia

Báo Sunday Times ở London

Đã có những ý kiến cho rằng Dubai không thể tự tồn tại được và phải dần trở thành một phần của UAE và trung tâm quyền lực là Abu Dhabi, với bằng chứng là việc giao nộp lại Lực lượng Phòng vệ Dubai cho UAE năm 1996.

Đổi lại, Dubai có toàn quyền quản lý và phát triển thương cảng, gồm hải cảng và phi trường.

Chính quyền Dubai chọn con đường 'tăng trưởng là trên hết', với việc mở rộng cửa mời gọi đầu tư vào hệ thống dịch vụ.

Vì thiếu cả nhân lực và tài lực, Dubai chủ yếu là đi vay và đi thuê, thuê từ người làm đến nhà quản trị.

Vẫn theo nhà nghiên cứu Christopher Davidson, tác giả cuốn sách "Dubai: The Vulnerability of Success", thì trên giấy tờ, thành công của Dubai quả là ngời sáng, với 95% GDP cho đến năm 2008 là từ khu vực dịch vụ.

Nhưng cùng cuộc khủng hoảng tín dụng toàn cầu, đầu tư nước ngoài bắt đầu giảm.

Căn bệnh của Dubai, như ông Davidson nhận định, là "vươn ra quá rộng" với nhiều dự án khổng lồ (mega projects), từ đảo nhân tạo cho đến cao ốc nhất vùng, tất cả chỉ nhờ tiền vay từ bên ngoài.

Trên thực tế, ngay từ đầu 2009, chính phủ nước này đã biết chuyện và tìm mọi cách nhằm thu hút dòng đầu tư tiếp tục nhưng đã không thành công.

Nay có vẻ như Abu Dhabi cũng không hào hứng trong việc nhảy vào cứu Dubai.

Bây giờ ra sao?

Tất nhiên, một số nhà quan sát khác lại cho rằng tình hình Dubai vẫn chưa phải là quá tệ, và Dubai vẫn có mức tăng trưởng 6%, xuống từ 10% năm ngoái.

Theo ông Mohammed Alabbar, chủ nhiệm ủy ban chống khủng hoảng của chính phủ, thì nợ của Dubai là khoảng 80 tỷ đôla, so với 350 tỷ tài sản.

Dubai muốn đi thật nhanh từ lạc hậu lên hiện đại

Cũng có tin các tập đoàn Goldman Sachs, Morgan Stanley, UBS và Credit Suisse đang tính chuyện hợp sức cứu nợ cho Dubai.

Dan Roberts trên báo Anh, tờ The Guardian 30/11 thì giải thích vì sao Dubai là 'lâu đài trên cát':

"Tiền cho vay rẻ đã thu hút các nhà đầu tư cố tin rằng sự giàu có nhiều hơn thực được tạo ra. Cơ chế này hoạt động chừng nào đồng tiền còn được hút vào việc mua các tài sản giá bị thổi phồng lên nhưng sẽ tan rã một khi tiền biến mất."

Hàng vạn công nhân nước ngoài, đa số từ Nam Á, đã bị kẹt ở Dubai và sẽ còn nhiều công ty tại đây ngưng hoạt động, khiến số phận của những người này chưa rõ sẽ ra sao.

Những người Phương Tây cũng sẽ mất việc, không kể những người bỏ tiền vào đầu tư bất động sản tại Dubai, nay không chỉ mất tiền mà có thể mất cả quỹ hưu.

Tin hôm 29/11 của hãng Bloomberg nói chính quyền UAE ra lệnh cấm phát hành ấn bản của báo Anh, tờ Sunday Times về món nợ của Dubai.

Cơ quan quản lý báo chí của UAE từ chối không bình luận nhưng theo Bloomberg thì bức hình ghép mô tả vị vương của Dubai, Shaikh Mohammed Bin Rashid Al Maktoum ngập đầu trong đống nợ.

Đây không phải là lần đầu tờ Times of London có bài cảnh báo ngoại kiều Anh sang làm ăn ở Dubai.

Hôm 21/06 vừa qua, báo này đã có bài "Dubai's dream is built on sand' (Giấc mộng trên bãi cát của Dubai) nói rằng "khủng hoảng tín dụng đã đến Dubai".

Vẫn theo the Times, thì các nhà đầu tư Anh đã ném vào 200 triệu bảng trong số dự án bất động sản một tỷ bảng Anh ở Dubai, mà đa số không hoàn tất.

Theo báo này, du lịch Dubai, chiếm 20% GDP xứ này vào năm ngoái, cũng sụt.

Có vẻ như chính quyền Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất chọn cách ngăn không cho "tin xấu" lan truyền về khó khăn tài chính của họ.

Bài học cho những ai?

Tác giả John Arlidge trong bài trên Sunday Times 29/11 nói nhân vụ Dubai, đang có những lo ngại về "một số nền kinh tế mới lên như Mexico, Việt Nam và cả Latvia".

Còn tại châu Âu, lo ngại về nợ nước ngoài của Ireland và Hy Lạp cũng nổi bật lên sau cơn choáng Dubai.

Riêng về Việt Nam, theo các hãng tin quốc tế, nợ của chính phủ Việt Nam đang tăng nhanh, chiếm 44,6% của GDP năm 2008.

Hãng tin DPA trích nguồn trong nước nói GDP của Việt Nam là 89 tỷ đôla năm ngoái.

Trong vùmg Đông Nam Á, lo ngại về Việt Nam cũng được báo The Philipine Star nêu ra nhân bài học Dubai.

Bài của Valentino Sy hôm 30/11 bày tỏ sự lo ngại rằng từ Dubai nạn vỡ nợ có thể "lan truyền đến các nước mà cơ sở nền tảng yếu kém như Hy Lạp, Latvia, Hungary và Việt Nam".

Tác giả này nhắc lại rằng, "Việt Nam, chỉ mới tuần trước đã phá giá đồng tiền của họ vì ngân sách không bền vững và thâm hụt ngoại thương."

Báo chí trong và ngoài nước từ một thời gian nay cũng đặt câu hỏi về tính khả thi và hiệu quả của nhiều dự án to tát của các tập đoàn nhà nước tại Việt Nam.

Bài học Dubai có thể là một cảnh báo trước tâm lý 'đi tắt đón đầu', làm ăn lớn nhưng khả năng không theo kịp tham vọng.